Rong ruỗi... - Page 3 - +:| Diễn đàn Người Quảng Bình |:+

Go Back   +:| Diễn đàn Người Quảng Bình |:+ >
¤,¸¸,*¤* KẾT BẠN *¤*,¸¸,¤
> |+| Tình Bạn - Tình Yêu & Cuộc Sống|+| > Tâm sự
Quên mật khẩu? Đăng ký!

ĐỘI BÓNG NQB | HỘI NGHỆ SĨ | HỘI TRÀ ĐÁ | CLB NGOẠI NGỮ (QEC)| SIDEWALK CLUB | RADIO NQB | BAN QUẢN TRỊ
Trả lời
  #21  
Old 01-01-2009, 10:14 PM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


Huế đẹp mà đúng ko? hjhj mà buồn...nhưng nhớ Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 

****************Hãy cùng chia sẻ với bạn bè bằng cách ****************

Copy đường link dưới đây gửi đến nick yahoo bạn bè!

Trả Lời Với Trích Dẫn
  #22  
Old 01-01-2009, 10:18 PM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...





31/12/2008 Đêm cuối cùng của một năm khoảnh khắc giao thời chuyển giao sắp qua đi .Tôi lại muốn viết điều gì đó để lưu giấu cất giữ những kỷ niệm đã qua .
Tôi lau vết bụi phủ mờ trên tấm gương, soi mình vào đó mà ngỡ như gương mặt mình đang lấm bụi bẩn .
Chỉ còn Tôi với Tôi
Cái lạnh ngày cuối năm vẫn giá buốt , gió nhẹ như hơi thở len lỏi qua khe cửa .Chiếc chuông gió Tôi treo bên khung cửa sổ ngân nga mãi giai điệu không có bản nhạc nào dành riêng cho mình. Những âm thanh tuỳ hứng như người hát cô đơn giọng ca cất lên chỉ để cho riêng một mình nghe vậy .
Nhưng cái âm thanh quyến rũ đó cũng không sao bằng được Âm thanh cuộc sống .
Âm thanh cuộc sống trong đó có tiếng cười của Tôi , có tiếng khóc của bạn ,có những lời thì thầm ngọt ngào nhưng dối trá , có những lời cay đắng rạn vỡ nhưng ẩn chứa tình thương .
Tôi nhìn để thấy
Tôi nghe để cảm nhận
Tôi đến để rồi đi .
Tôi giấu mình để được cô đơn .
Sự cô đơn sao nói lên lời sự cô đơn sao viết thành câu. Nhưng sự cô đơn đâu có giấu được khoảng khắc khi đối diện với chính bản thân mình .
Tôi đã từng tự hỏi Ludwig van Beethoven đã viết những âm thanh của bản giao hưởng số 5 - Bản giao hưởng Định Mệnh - Bản giao hưởng Tôi yêu khi buồn tôi ghét khi Yêu như thế nào trong khi cuộc đời quá cay nghiệt với Ông ?
Tại sao nó giầu âm sắc cuộc sống đến vậy ?

Âm thanh cuộc sống sẽ không đến rồi đi, nó sẽ không như dấu chân người rồi mai đây nhạt nhoà, sẽ không là thời gian không màu không sắc .
Âm thanh đó là Tôi là Bạn là tất cả Chúng ta, là những kỷ niệm còn mãi trong tiềm thức, là những nụ cười chưa tan, là những giọt nước mắt chưa cạn, là câu nói chưa kết thúc , là khúc ca còn dang dở,là lời yêu chưa nói, là lời hứa chưa làm ...
Nhưng âm thanh cuộc sống sẽ vấn mãi mãi như Tình người Tình đời đâu phải chỉ để gió cuốn đi .

Xin một đời làm cây khô nhen nhóm ngọn lửa trong đêm đông giá rét . Một đời làm dòng nước ngọt ngào tưới mát cây xanh .Một đời làm đất nuôi dưỡng chở che mầm non sự sống . Một đời làm vàng mười ẩn dưới đất sâu .

Đến ...để đi
Nhìn...để thấy
Nghe...để cảm nhận
Sống để yêu thương
.

Những chùm pháo hoa đang lung linh trên bầu trời đêm , đêm nay trời không sao , không trăng .Khoảnh khắc giao thời đã đến .

Mỗi ngày mới một góc nhỏ cảm nhận riêng .
 Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
Bạn có lời cảm ơn đến !LaNa! với bài viết này
SONGLAM (01-01-2009)
  #23  
Old 01-01-2009, 10:28 PM
SONGLAM's Avatar
SONGLAM SONGLAM vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Tên Thật: llllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllllll
Bài gởi: 40
Được cảm ơn 10 lần trong 10 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


Bạn này lãng mạn quá!!! "Mưa" ơi! cứ "sến" nữa đi nha! Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
-->


[Click Here To View SONGLAM's Signature]
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #24  
Old 03-01-2009, 10:08 PM
Áo_xanh's Avatar
Áo_xanh Áo_xanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Tên Thật: Ngọc
Bài gởi: 36
Được cảm ơn 3 lần trong 2 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


Bi h` thì đọc hết roài... Ngôn ngữ " bác học" ko hiểu j` hết trơn á! Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #25  
Old 05-01-2009, 09:43 PM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


Chẳng cần hiểu, chẳng cần biết, chẳng cần j cả...feeling là đủ..
...Và đôi khi cũng chẳng cần gì nhiều, cứ dựa dẫm vào những ngọt ngào ký ức, mà đi qua được những chông gai của con đường đang bước, của cái đích đang hướng tới... Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 

thay đổi nội dung bởi: !LaNa!, 05-01-2009 lúc 10:00 PM.
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #26  
Old 05-01-2009, 11:19 PM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


...uhm! ko yêu nữa thì là bạn bè vậy sao mà khó khăn đến vậy? t chỉ muốn mình đừng như lúc này, đừng cảm thấy khó khăn khi gặp nhau,cười 1 cách gượng ép, nói chuyện với nhau gượng ép. Bình thường ko được sao? tại sao cứ phải như thế này? T đã đau lòng khi nói lời chia tay, đã đau lòng khi phải làm những việc mà mình ko muốn...yêu thật nhiều rồi để bây giờ quay đi...yêu thật nhiều để rồi bây giờ ghét nhau...T ko muốn như thế này. Nhiều lần cầm đt lên rồi lại để xuống, định gọi nhưng rồi lại thôi, định, định... Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #27  
Old 05-01-2009, 11:23 PM
Áo_xanh's Avatar
Áo_xanh Áo_xanh vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Dec 2008
Tên Thật: Ngọc
Bài gởi: 36
Được cảm ơn 3 lần trong 2 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


.... Vô cảm! Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #28  
Old 15-01-2009, 09:47 PM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


.... Vô Tâm! Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #29  
Old 15-01-2009, 09:52 PM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


Vợi..........

Thưa dần những tin nhắn
Thưa dần những cánh thư
Thưa dần chiều hò hẹn
Thưa dần....mình nhớ nhau

Thưa dần làn môi ấm
Thưa dần ánh mắt xinh
Đêm đầy trăng ra phố
Thưa dần......những tự tình

Tự bao giờ anh nhỉ?
Thưa dần câu nhớ thương
Đêm với đêm trăn trở
Thưa dần hơi ấm chung

Thưa dần thưa dần gặp
Thưa dần thưa dần thương
Thưa dần thưa dần đợi
Thưa dần........mình yêu nhau

- Trần Ngọc Hà
 Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
  #30  
Old 09-02-2009, 10:42 AM
!LaNa!'s Avatar
!LaNa! !LaNa! vẫn chưa có mặt trong diễn đàn
Người Quảng Bình (NQB)
 
Tham gia ngày: Nov 2008
Tên Thật: Mưa
Bài gởi: 76
Được cảm ơn 17 lần trong 13 bài viết
Default Ðề: Rong ruỗi...


LOVE STORY
Biết kể gì về một người con gái hai mươi nhăm tuổi khi nàng đã chết?
Kể rằng nàng đẹp, và vô cùng thông minh. Nàng yêu Mozart và Bach, yêu nhóm Beatles, và tôi nữa. Một hôm nàng bỏ hẳn tôi vào cùng một rọ với tất cả mấy người ấy và âm nhạc của họ, tôi hỏi nàng xếp bọn tôi theo thứ tự nào. Nàng nhoẻn miệng cười và bảo ”Theo thứ tự chữ cái”. Lúc đó, tôi cũng cười theo. Giờ đây, tôi tự hỏi trên bảng danh sách những người nàng yêu, nàng ghi tên tôi theo tên riêng – tức là đứng sau Mozart – hay theo họ của tôi, tức là cho phép tôi được len lỏi vào giữa Bach và nhóm Beatles. Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không phải là người đứng đầu. Nói ra thì có vẻ ngớ ngẩn, song tôi không thể chịu được ý nghĩ ấy, vì tôi đã lớn lên với ý nghĩ là ở đâu tôi cũng phải đứng đầu. Ở một số dòng họ có những truyền thống như thế.
***
Đầu năm học cuối cùng, tôi thường đến đọc sách tại thư viện trường nữ sinh Radcliffe. Không phải chỉ vì cảnh vật ở đấy đáng ngắm, dù rằng phải thú thật nó không làm tôi thờ ơ mà ngược lại, còn vì đó là một nơi yên tĩnh, không ai biết đến tôi, và các sách tra cứu lại ít bị mượn. Mai đã là ngày thi sử và tôi vẫn chưa giở trang nào trong số các cuốn sách cần đọc – một bệnh dịch tràn lan ở trường đại học Harvard. Tôi mới đi kiếm tại thư viện Radcliffe một trong những cuốn sách thông thái ấy để nó giúp tôi thoát nạn ngày hôm sau. Ở quầy thủ thư có hai cô gái. Một cô trông như một cái cây xanh tươi được tưới tắm chu đáo, dễ hình dung ra với cái vợt quần cặp bên nách, còn cô kia là một con mèo đeo kính.Tôi chọn con mèo con bốn mắt.

Chỗ bạn có cuốn "Sự suy tàn của thời kỳ Trung cổ" không?

Cô nàng ngẩng đầu lên nhìn tôi:
- Trường anh không có thư viện à?
- Cô bạn ơi, sinh viên trường Harvard có quyền đến đọc sách ở thư viện Radcliffe cơ mà.
- Tôi không nói đến quyền, anh sinh viên Dự bị ạ. Tôi nói đến đạo lý con người. Trường các anh có năm triệu cuốn sách, còn ở đây chúng tôi vỏn vẹn chỉ có vài ba nghìn.

May cho tôi chưa, cô nàng thuộc loại đáo để! Loại con gái nghĩ rằng số nữ sinh viên trường Radcliffe chỉ bằng một phần năm số nam sinh viên trường Harvard cho nên họ thông minh gấp năm lần. Nói chung, đó là loại thiếu nữ mà tôi thích xắt ra thành mảnh nhỏ, nhưng trong lúc này tôi cần đến cuốn sách khốn kiếp kia quá đi mất.

- Này cô bạn, tôi cần đến cuốn sách khốn kiếp ấy lắm.
- Yêu cầu không được nói năng lỗ mãng ở đây, anh Dự bị ạ.
- Cái gì mà cô bạn nghĩ tôi đã theo lớp Dự bị.

Cô gái bỏ cặp kính xuống rồi mới trả lời:
- Anh trông có vẻ giàu và ngốc.
- Nhầm rồi – tôi báo lại – sự thật là tôi nghèo và học giỏi.
- Ồ, không phải thế đâu, anh Dự bị ạ, tôi mới là học trò nghèo và giỏi.

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt tôi với đôi mắt nâu. Tôi có thể có vẻ giàu có, đúng thế, nhưng tôi không chịu để cho một con mèo con Radcliffe coi thường tôi, dù cho con mèo đó có đôi mắt đẹp đi nữa.
- Cô giỏi cái gì? – Tôi vặn hỏi.
- Giỏi vì tôi sẽ không nhận lời đi uống cà phê với anh.
- Nào tôi đã mời đâu.
- Ấy đấy, anh đã thấy anh ngốc chưa?
***
Tôi xin giải thích với các bạn tại sao tôi lại mời nàng đi uống cà phê. Nhờ khôn ngoan biết đầu hàng vào giây phút quyết định – nghĩa là bỗng nhiên làm ra vẻ muốn mời – tôi mượn được cuốn sách cần. Vì nàng không thể bỏ đi trước giờ đóng cửa thư viện nên tôi có đủ thời giờ nhồi nhét vào óc một số câu tủ về thời kỳ ảnh hưởng suy tàn của giới giáo sĩ nhường chỗ cho ảnh hưởng của chính quyền vào cuối thế kỷ mười một. Trong cuộc thi tôi được A trừ, đúng số điểm tôi thầm cho đôi chân của Jenny khi nàng từ sau quầy thủ thư bước ra. Tôi không thể nói là tôi cũng tặng ngần ấy điểm cho cách ăn mặc của nàng, nó hơi quá lôi thôi so với sở thích của tôi. Tôi đặc biệt không ưa cái túi kiểu túi của người da đỏ mà nàng dùng làm ví. May mà tôi không nói ra, vì sau đó tôi phát hiện chính nàng đã tự nghĩ kiểu và may lấy.
Hai chúng tôi đến cửa hàng Mitgie cách đó vài bước. Tôi gọi hai tách cà phê và một chiếc bánh kem chocolate (cho nàng).

- Tôi tên là Jennifer Cavilleri, gốc Ý.

Tôi cũng đoán vậy.
- Tôi ở khoa nhạc – nàng nói tiếp.
- Còn tôi là Oliver
- Tên riêng hay họ? – Nàng hỏi.
- Tên riêng – Rồi tôi thú nhận tên gần đầy đủ của tôi (nghĩa là gần như đầy đủ) là Oliver Barrett.
- Thế à? – Nàng thốt lên – Viết như nữ thi sĩ Barrett ấy à?
- Đúng – Tôi đáp – Nhưng không có họ hàng gì.

Trong giây phút im lặng tiếp theo tôi thầm cảm ơn thánh thần là nàng đã không đặt câu hỏi khó chịu quen thuộc: “Viết như hội trường Barrett ấy à?”. Bởi vì làm con cháu của kẻ đã cho xây hội trường Barrett là một nỗi nhục nhằn đeo đẳng của đời tôi. Đó là tòa nhà to lớn nhất và gớm ghiếc nhất ở trường Harvard, một kiến trúc khổng lồ dựng lên để suy tôn tiền bạc, tính hợm hĩnh và sự tôn sùng quá đáng trường Harvard của dòng họ nhà tôi.
Nàng vẫn im lặng. Lẽ nào chúng tôi đã không còn gì để nói với nhau? Hay tôi đã làm nàng chưng hửng khi bảo rằng tôi không phải là một người bà con của nữ thi sĩ Barrett? Nàng vẫn ngồi đấy, hơi mỉm cười với tôi một chút, nhưng chỉ có thế thôi. Để khỏi ngồi ngây ra như phỗng, tôi giở mấy quyển vở ghi bài của nàng. Nét chữ của nàng thật kỳ cục, những chữ nhỏ và nhọn, hoàn toàn không có chữ hoa. Và nàng đang theo một số lớp khá chua: văn học so sánh 103, nhạc lý 150, nhạc lý 201…

- Nhạc lý 201? Có phải là lớp cuối khóa không? Nàng gật đầu, không dấu được vẻ hãnh diện:
- Giáo trình âm nhạc đa âm của thời kỳ Phục hưng.
- Đa âm là cái gì?
- Không dính dáng gì đến xác thịt đâu, anh Dự bị ạ.

Mãi thế này, thực không thể chịu đựng được! Nàng không đọc từ Crimdon sao? Nàng không biết tôi là ai sao?

- Cô bạn ơi, cô bạn không biết tôi là ai à?
- Biết chứ – nàng trả lời với vẻ khinh miệt – Anh là kẻ có cái hội trường Barrett chứ gì?

Đúng nàng không biết tôi là ai rồi.
- Hội trường Barrett không phải là của tôi – tôi chống chế. Chẳng qua là bố của ông nội tôi đã tặng nó cho trường Harvard.
- Để cho cháu nội của con trai cụ cầm chắc một chỗ ở đấy phải không?

Thật quá lắm.

- Jenny này, nếu cô tin chắc tôi là một thằng mẻng như thế rồi, việc quái gì tôi phải đóng kịch để tôi mời cô đi cà phê?

Nàng nhìn thẳng vào mặt tôi, nhoẻn cười.

***

Còn tiếp... Nguồn: www.nguoiquangbinh.net 
Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT +7. 04:56 AM.
Powered by: vBulletin Copyright ©2000-2022, Jelsoft Enterprises Ltd.
Diễn đàn Người Quảng Bình thành lập vào ngày 31-12-2006, được phát triển bởi tất cả các thành viên.
Website: www.nguoiquangbinh.net | Email: nqb@nguoiquangbinh.net
Đơn vị tài trợ: Công Ty Cổ Phần Vé Máy Bay Việt Nam - Chuyên cung cấp vé máy bay giá rẻ trong nước và quốc tế.
Du lịch Quảng Bình